Kết quả tìm kiếm cho "Khi lòng đã nhuộm nắng xưa"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 60
Ở Tây Nguyên, mùa Xuân mang dáng dấp rất đặc biệt. Người dân gọi đó là mùa “ning nơng”, mùa “ăn năm uống tháng”..., thường bắt đầu từ cuối tháng 11 năm trước và kéo dài đến tận tháng 3, tháng 4 năm sau.
Có những dòng chảy không chỉ mang phù sa, mang nước mát về tưới tắm đồng bằng mà còn mang theo những giấc mơ lớn của tiền nhân gửi lại cho hậu thế.
Khi tiếng chim kêu chiều vọng về từ các cánh đồng lúa bạt ngàn, lòng tôi lại trĩu nặng nghĩ suy về những người mở đất phương Nam.
Giữa phố xá rộn ràng ngày xuân, có những khoảng lặng mang phong vị Tết xưa khiến nhiều người muốn dừng chân. Chỉ cần chút hương cà phê, vài nhành hoa, một không gian mộc mạc cũng đủ gợi nhớ ký ức đoàn viên, để lòng người thêm ấm áp trước thềm năm mới.
"Huyền tình Dạ Trạch" là phim đầu tiên hình dung về không gian vật chất và không gian văn hóa của vùng Bắc bộ xưa với trung tâm là Hà Nội ngày nay cùng các dấu ấn rực rỡ của văn hóa Đông Sơn.
Đằng sau nụ cười răng đen của người Huế xưa là cả một nghề làm thuốc nhuộm (còn gọi là thuốc xỉa, thuốc rỏi) đầy công phu, vất vả mà nay đã gần như thất truyền với rất ít người còn nhớ và làm được.
Khi những cành mai vừa chúm chím nụ, khắp nơi chuẩn bị đón xuân cũng là lúc các dịch vụ “ăn theo” ngày Tết tất bật.
Quê lụa Tân Châu (tỉnh An Giang) một thời nhộn nhịp. Nhờ kỹ thuật nhuộm thủ công bí truyền, vải lãnh Mỹ A có độ bóng mượt, tinh xảo, khẳng định niềm kiêu hãnh của cư dân đầu nguồn châu thổ Cửu Long.
Khi nước “nhảy khỏi bờ”, tôi thích trở về với những cánh đồng xả lũ xứ đầu nguồn An Giang. Ở đó, tôi tìm lại chút bình yên ngày xưa và cảm nhận thú tiêu dao chốn ruộng đồng.
Trong chiến tranh, những địa danh như U Minh Thượng hay Hòn Đất đã thấm đẫm máu xương và nước mắt. Nửa thế kỷ sau ngày đất nước thống nhất, từ hào khí quá khứ, người dân nơi đây dựng xây cuộc sống mới, tươi đẹp, ấm no.
Hơn 30 năm trước, xóm lò đất Đầu Doi, xã Hòn Đất từng tấp nập ghe thương lái. Giờ nơi đây không còn sầm uất như xưa, nhưng trong cái lặng lẽ ấy, người thợ Lâm Bảo Sơn vẫn miệt mài giữ lửa cho lò đất, như cách anh gìn giữ một phần hồn cốt cha ông.
Về đầu nguồn biên giới, men theo mấy nhánh kênh quê, tôi được gặp lại sắc vàng của bông điên điển. Loài hoa dân dã ấy tuy mỗi năm chỉ xuất hiện một lần, nhưng đã trở thành một phần trong ký ức của những ai lớn lên từ vùng lũ.